CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI

Nhạc và Lời: Đại tá Nguyễn Văn Đông
 

Back-Trở về

Chiều mưa biên giới anh đi về đâu?
Sao còn đứng ngóng nơi Giang đầu?
Kìa rừng chiều âm u rét mướt
Chờ người về vui trong giá buốt
người về bơ vơ.

Tình anh theo đám mây trôi chiều hoang
Trăng còn khuyết mấy hoa không tàn
Cờ về chiều tung bay phất phới
Gợi lòng này thương thương nhớ nhớ
Bầu trời xanh lơ.

Đêm đêm chiếc bóng bên trời
Vầng trăng xẻ đôi
Vẫn in hình bóng một người.
Xa xôi, cánh chim tung trời,
Một vùng mây nước
Cho lòng ai thương nhớ ai.

Về đâu anh hỡi mưa rơi chiều nay?
Lưng trời nhớ sắc mây pha hồng.
Đường rừng chiều cô đơn chiếc bóng
người tìm về trong hơi áo ấm:
Gợi niềm xa xăm.

Người đi Khu chiến thương người hậu phương
Thương màu áo gởi ra sa trường
Lòng trần còn tơ vương Khanh tướng
Thì đường trần mưa bay gió cuốn
Còn nhiều anh ơi!
 

Bản nhạc Chiều Mưa Biên Giới được viết vào năm 1956. Khi ấy tôi là trung úy trưởng phòng hành quân của chiến khu Đồng Tháp Mười… Trên đường về, anh em chúng tôi lâm vào cảnh trời chiều gió lộng, mưa gào như vuốt mặt. Giữa cánh đồng hoang vắng tiêu sơ, lối vào tiền đồn thì xa xôi, thoáng ẩn hiện những nóc tháp canh mờ nhạt ở cuối chân trời. Và từng chập gió buốt kéo về như muối sát vào thịt da. Từ trong cảnh ấy, tận đáy lòng mình đã nghe nẩy lên những cung bậc rung cảm, những trường canh đầu tiên buồn bã cho bài ‘Chiều Mưa Biên Giới anh đi về đâu…’

Kính tặng các Chiến–sĩ một nắng hai sương lao mình nơi tiền tuyến, dâng mình cho đất nước và các Bạn thanh–niên sắp khoác chiến–y.

Kỷ–niệm Đồng–Tháp–Mười (Biên giới Việt – Cambod 1956)
Nguyễn – Văn – Đông